Sứ mạng truyền giáo trong thời đại hôm nay

By
Giữa một thế giới in hằn nhiều vết sẹo, mang trên mình những thương tích do sự cạnh tranh thương mại giữa các quốc gia, công ty và trong đời sống thường ngày, việc sản xuất các loại vũ khí sinh học nguy hiểm gây hậu quả đau đớn cho những người dân vô tội với những cái chết thương tâm không mục đích, các cuộc đấu tranh biển hải đảo liên tiếp xảy ra gây bất hòa với nhau. Việc tàn phá môi sinh, môi trường một cách thái quá khiến cho tầng khí quyển và các động thực vật có nguy cơ tuyệt chủng, phân bố giàu nghèo chia tầng giai cấp, phân biệt màu da, chủng tộc, hay tôn giáo làm cho các mối tương quan ngày càng có nguy cơ hủy hoại. Thật là điều đáng buồn khi hàng ngày chúng ta phải chứng kiến quả đất đang dần dần biến dạng, bởi sự vô cảm thờ ơ của mỗi người trước những nỗi đau của thực tại.

Điều này càng khó khăn và gây cản trở rất lớn trong sứ mạng truyền giáo, khi con người đang sống trong một xã hội ồn ào, náo nhiệt và đầy biến động, sự phát triển vượt bậc nhanh chóng về khoa học – kĩ thuật cả đời sống con người ngày càng cải thiện, điều này khiến không ít người bị cuốn vào vào xoáy nhịp đập của xã hội, bản chất con người bị biến tấu một cách choáng ngợp, con người chỉ biết lao đầu vào những danh vọng, chức quyền hư ảo chóng qua, hay chìm mình vào những cuộc nhậu thú vui đồi trụy, như một phần thưởng riêng và “xứng đáng” cho mình sau những ngày làm việc mệt nhọc, để thỏa mãn nhu cầu cảm xúc tạm thời không suy nghĩ hậu quả phía sau, làm tổn thương cho nhiều người, nhiều gia đình phân gia bại sản và xã hội ngày càng loạn lạc.

Giữa những thực trạng của xã hội nêu trên, như hồi chuông cảnh tỉnh mỗi người Ki-tô hữu ý thức hơn trong việc kiến tạo quả đất mà Thiên Chúa đã tạo dựng, “ Hãy sinh sôi nảy nở thật nhiều, cho đầy mặt đất, và thống trị mặt đất. Hãy làm bá chủ cá biển, chim trời, và mọi giống vật bò trên mặt đất." (St1,28), bằng mối tương quan tốt đẹp với nhau để xây dựng kiến tạo quả đất ngày càng tốt đẹp và vững mạnh hơn. Người Ki-tô hữu luôn là người phải biết tiên phong trong đời sống thường ngày bằng các việc làm thiết thực hữu hiệu nhất, mang lại lợi ích cho con người và thiên nhiên như là nhân chứng sống của Đức Ki-tô trong thời đại mới. Chúa cũng kêu gọi mỗi chúng ta “Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.”(Mc1,15), đòi hỏi nơi mỗi chúng ta hãy biết nhìn nhận những lỗi lầm của mình mà ăn năn hoán cải để xin ơn thứ tha nơi nguồn mạch thương xót của Thiên Chúa.

Cho nên qua dòng thời gian của lịch sử, giáo hội không ngừng mời gọi nơi mỗi Ki-tô hữu nhận ra được sứ vụ của mình sau khi lãnh nhận bí tích Thanh tẩy, chúng ta nhận được hồng ân đức tin vào Chúa Giê-su, đấng đã chiến thắng cái chết và tội lỗi để phục sinh vinh hiển. Phép rửa tái sinh chúng ta theo hình ảnh Thiên Chúa, biến ta thành những chi thể của nhiệm thể Chúa Ki-tô. Trong sứ điệp ngày Truyền giáo thế giới 2019, Đức Thánh Cha Fanxico đã đưa ra sứ điệp: Được rửa tội và được sai đi - Giáo hội Chúa Ki-tô trong sứ mạng giữa thế giới. Một lời mời gọi hết sức thiết thực và cấp bách trong một thế giới đang bị bào mòn bởi các chủ nghĩa vô thần, và các lối sống văn hóa đang dần ăn mòn căn tính, sứ mệnh của mỗi người Ki tô hữu trong trách nhiệm đem tin mừng Chúa đến với muôn dân nước, “Hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ”(Mt28,29).

Truyền giáo nghĩa là đem tin mừng tình thương đến với những người chưa nhận biết Thiên Chúa, để nhờ đó họ nhận ra được chân lý cứu độ và tình yêu mà Ngài dành cho con người nơi cái chết và phục sinh của Đức Ki-tô. Tuy nhiên việc truyền giáo từ xưa tới nay không phải là công việc đơn giản, mà nó là quả một quá trình gian lao, thử thách, đầy gai chông trên bước đường của mỗi Mục tử hay Ki tô hữu, cho nên đòi hỏi nơi mỗi chúng ta một lòng yêu mến, cam đảm ra đi dứt khoát, ra đi và làm chứng cho Ngài trước những khó khăn, cặm bẫy, điều này khiến không ít người chán nản, thất vọng, mà không dám dấn thân trong sứ vụ rao giảng lời Chúa.

“Ví như Chúa chẳng xây nhà, thợ nề vất vả cũng là uổng công”(Tv 127). Một câu thánh vịnh hết sức tốt đẹp để nói lên sứ mạng của mỗi người Ki tô hữu, trong việc đem lời Chúa đến với tất cả mỗi người. Tuy vậy câu thánh vịnh cũng hàm chứa bao nhiêu điều khiến mỗi tâm can con người phải bình tâm ngẫm suy, một sự thổn thức không hề nhẹ chạm tới tâm can của mỗi con người, sự hăng say phục vụ cánh đồng truyền giáo cũng có lúc thăng trầm, khó khăn và thử thách khiến cho mỗi người đôi khi cảm thấy tuyệt vọng, bị cô độc lẻ loi khi ít nhận được sự đồng cảm, quan tâm và giúp đỡ của những người có trách nhiệm cũng như mọi người chung quanh.

Tuy vậy chúng ta không bao giờ được tuyệt vọng trước những khó khăn và thử thách trước mắt, bởi đó như là phép thử của chính Chúa đang hành động trên cánh đồng truyền giáo, nhằm cho mọi người biết được niềm vui đích thực và bền vững chỉ cho những ai kiên kì, bền độ đến cùng. Thánh Phanxicô Salêsiô đã nói: “Một vị thánh buồn là một vị thánh đáng buồn”, thật vậy mỗi Mục tử, Ki-tô hữu hay tất cả mỗi người đều mang hình ảnh Thiên Chúa, bản chất của tốt đẹp vị tha và lòng thương mến với nhau, cho nên chúng ta phải trở thành chứng nhân niềm vui của tình yêu để ban phát mọi nguồn ơn Thiên Chúa ban tặng cho mà sẻ chia với anh chị em đồng loại.

“Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau. Cho dù nó có quên thì Ta, ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ.”(Is49,15). Trên cánh đồng truyền giáo của mỗi người mục tử, việc ra đi dấn thân vào các môi trường mới luôn là khó khăn và thử thách cho mỗi vị Linh mục, người mà được Chúa gọi nâng lên và sai đi để phục vụ dân Chúa, và đem tin mừng đến cho muôn dân nước. Một con người yếu đuối, mỏng dòn như bao người khác, cám dỗ luôn là kẻ thù lớn nhất trên mỗi bước chân rao giảng lời Chúa của mỗi Linh mục, điều này có khi làm bước chân mỗi chúng ta muốn chững lại bởi sự đau khổ nội tâm, cám dỗ thể xác luôn luôn làm cho chúng ta yêu đuối. Tuy vậy đối với người Ki-tô hữu chúng ta phải luôn sống trong chiều kích hy vọng, lấy Đức Ki-tô làm trung tâm điểm của đời sống như là kim chỉ nam hướng dẫn chúng ta trên mọi bước đường.

“Tôi trồng, anh Apolo tưới, nhưng chính Thiên Chúa cho lớn lên”(1Cr3,6). Tất cả mọi việc chúng ta làm đều có sự quan tâm, chở che của Thiên Chúa nếu chúng ta biết tín thác và hy vọng vào Ngài, việc này đòi hỏi mỗi chúng ta phải có một mối tương quan tốt đẹp đối với Thiên Chúa, qua cung cách sống hằng ngày của chúng ta đối với Thiên Chúa, tha nhân và thân nhân bằng các việc bác ái và liên lỉ cầu nguyện, như lời của Thánh tử đạo Phao-lô Lê Bảo Tịnh có nói: “ Một nhà truyền giáo mà không quý trọng việc cầu nguyện thì lời rao giảng sẽ không thuyết phục”, cầu nguyện như một công thức quan trọng của mỗi người giúp chúng ta đi vào nguồn ơn thánh sủng, nơi đó ta được nói chuyện mật thiết với chính Thiên Chúa của ta, nơi chúng ta giãi bày biểu lộ tâm tư, nỗi khắc khoải của chính bản thân, từ đó kính múc nguồn ân sủng nơi lòng Thương xót vô biên của Thiên Chúa nơi Đức Ki tô con Ngài.

“Đức tin không có hành động là đức tin chết” (Gc 2,17), thật vậy nếu chúng ta nói mà không làm thì chẳng đem lại kết quả gì. Tôi muốn mượn một câu truyện châm biếm trong kho tàng sách Việt Nam để liên tưởng về đức tin và việc làm, (câu chuyện nói về việc anh chàng nằm dưới gốc cây sung, nằm há miệng để đợi trái trên cây rơi xuống miệng để ăn nhưng đợi mãi chẳng rơi vào, cũng có một người được anh chàng này gọi nhờ bỏ sung vào miệng, nhưng gặp ngay phải người cũng lười nên thay vì lấy tay mà người này lấy chân cặp sung vào miệng của anh chàng), thật là câu chuyện buồn cười về sự lười biếng của cả hai người. Qua câu truyện chúng ta có thể thấy được lòng tin của anh thanh niên đó là nằm đợi sung rơi vào miệng, nhưng anh ta cứ nằm đợi mà không tự mình lấy sung mà ăn dù nó ở kề bên mình, và kết quả anh ta nhận được đó là chẳng có quả nào rơi vào miệng, câu truyện trên cho ta một bài học về sự lười biếng, lười lao động, chỉ chờ ăn sẵn và kết quả nhận lại được là gì. Quả thật như Thánh Gia-cô-bê khẳng định “ Đức tin không có hành động là đức tin chết”, đúng vậy muốn đạt được kết quả nào đó ngoài việc lên ý tưởng, kế hoạch và mục tiêu cho nói còn đồi hỏi chúng ta phải hành động qua những việc làm thiết thực, khi có việc làm người ta có thể đạt đến một đức tin vì chính nhờ đức tin tác động mà Thiên Chúa ban sự công chính hóa.

Truyền giáo cũng không phải ngoại lệ, khi chúng ta tin vào Thiên Chúa chúng ta phải có hành động nghĩa là đem Chúa đến với tất cả mọi người, qua các việc làm bác ái đối với mọi người nơi môi trường mình sinh sống, học tập, làm việc, bằng những cử chỉ yêu thương, hòa động để chính họ nhận ra gương mặt nhân hậu của Thiên Chúa đang sống trong mỗi chúng ta. Biết rằng để đem lời Chúa đến với những người chưa nhận biết Ngài quả là một vấn đề khó khăn, thử thách và đầy gian nan, tuy vậy chúng ta phải có niềm tin vào Chúa như lời Chúa Giê-su đã hứa với các môn đệ khi người hiện ra tai Ga-li-lê, và sai các môn đệ đi đến với muôn dân “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế “(Mt 28, 20)

Người truyền giáo là người không ngại khó khăn, phải biết chấp nhận những gì mà Thiên Chúa ban cho mình, từ đó nảy sinh các hoa trái từ ơn ích đã được lãnh nhận mà ban phát cho mọi người chung quanh, không được chán nản, buồn phiền, và than trách dù cho người đời nhạo báng, chèn ép đến mức đường cùng hay bị cô lập khiến cảm giác bị bỏ rơi không ai quan tâm, chính những lúc đó chính Đức Ki-tô đang sống trong mỗi người để chúng ta chiêm niệm về Người nhiều hơn, thao thức hơn để đi vào thưa chuyện với Đấng mà ta muốn tuyên xưng nơi những môi trường chưa nhận biết Chúa.


Thay lời kết, tôi xin mọi người cùng hiệp ý cầu nguyện cho cánh đồng truyền giáo trong thời đại hôm nay, giữa một thời đại con người đang lao đao, khốn quẩn, mất bình an trong cuộc sống bởi họ không tìm đâu được hạnh phúc đích thực. Xin cho mỗi Mục tử, Ki-tô hữu nhiệt thành phục vụ trong việc đem lời Chúa đến với mọi người, như lời thao thức của Chua Giê su “Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên! Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này hoàn tất!”(Lc12,49).

Nguyễn Cường

Đăng nhận xét

Top